Washington dọn đường cho chiến dịch đổ bộ?
Với hơn 9.000 mục tiêu đã bị nghiền nát bởi không quân, sự xuất hiện của các lực lượng đặc biệt trên bộ lúc này chính là "nhát dao" cuối cùng nhằm kiểm soát huyết mạch dầu mỏ và vô hiệu hóa năng lực hạt nhân của Tehran.
Sau gần 4 tuần triển khai chiến dịch quân sự nhằm vào Iran, Mỹ không chỉ duy trì các đợt không kích mà còn tăng tốc điều động lực lượng mặt đất tới Trung Đông. Động thái này được xem là bước chuyển đáng chú ý trong cách tiếp cận, cho thấy Washington đang mở rộng lựa chọn tác chiến thay vì chỉ dựa vào ưu thế không quân.
Theo các nguồn tin, Lầu Năm Góc đã triển khai khoảng 2.000 binh sĩ thuộc Sư đoàn Dù 82 – lực lượng phản ứng nhanh tinh nhuệ. Cùng lúc, hai đơn vị viễn chinh Thủy quân lục chiến đang hội quân từ các hướng khác nhau, nâng tổng quân số tăng viện lên gần 7.000 người.
Song song, các cuộc không kích vẫn được duy trì với cường độ cao, nhắm vào hàng nghìn mục tiêu quân sự tại Iran, từ cơ sở tên lửa, trung tâm sản xuất UAV đến các hạ tầng chiến lược. Điều này tạo nên thế trận kết hợp giữa hỏa lực tầm xa và khả năng can thiệp trực tiếp.
Cấu trúc lực lượng triển khai lần này hình thành ba mũi chủ lực. Nhóm tác chiến đổ bộ xoay quanh tàu USS Tripoli cùng Lữ đoàn viễn chinh số 31 có khả năng triển khai linh hoạt bằng cả đường không lẫn đường biển. Nhóm USS Boxer mang theo Lữ đoàn số 11 đang di chuyển tới khu vực, bổ sung sức mạnh tương đương. Trong khi đó, Sư đoàn Dù 82 đảm nhiệm vai trò phản ứng nhanh, sẵn sàng chiếm giữ các mục tiêu chiến lược trong thời gian ngắn.
Sự kết hợp này tạo ra một cấu trúc cơ động cao, phù hợp với các chiến dịch giới hạn, thiên về tốc độ và độ chính xác thay vì một cuộc chiến kéo dài trên bộ.
Từ cấu hình lực lượng hiện tại, một số kịch bản đang dần lộ diện. Khả năng được nhắc đến nhiều nhất là bảo đảm an ninh hàng hải và khôi phục lưu thông tại eo biển Hormuz – tuyến vận chuyển năng lượng trọng yếu của thế giới. Ngoài ra, các cuộc đột kích bằng trực thăng nhằm vào mục tiêu ven biển như bệ phóng tên lửa, kho thủy lôi hay căn cứ hải quân cũng nằm trong phương án khả thi.
Kịch bản đáng chú ý hơn là việc kiểm soát đảo Kharg – điểm trung chuyển phần lớn dầu xuất khẩu của Iran. Tuy nhiên, đây được đánh giá là bước leo thang lớn, tiềm ẩn rủi ro cao cả về quân sự lẫn địa chính trị.
Dù lực lượng được tăng cường đáng kể, cấu trúc hiện tại vẫn thiếu các yếu tố cho một chiến dịch trên bộ quy mô lớn. Sự vắng mặt của thiết giáp hạng nặng, hạn chế về hậu cần và chiều sâu chỉ huy cho thấy mục tiêu không phải là một cuộc tấn công toàn diện, mà là các chiến dịch ngắn hạn, đánh nhanh và kiểm soát mục tiêu trong thời gian giới hạn.
Giới chuyên gia nhận định lực lượng này đủ khả năng hành động chính xác và linh hoạt, nhưng không thích hợp cho việc duy trì hiện diện sâu và dài trong lãnh thổ Iran.
Đáng chú ý, các động thái quân sự đang diễn ra song song với tín hiệu ngoại giao. Việc gia tăng hiện diện không chỉ phục vụ tác chiến mà còn tạo sức ép trên bàn đàm phán. Tuy nhiên, khi quy mô triển khai ngày càng lớn, nguy cơ leo thang ngoài ý muốn cũng gia tăng.
Việc Mỹ điều động hàng nghìn binh sĩ tới Trung Đông cho thấy chiến dịch đang bước vào giai đoạn mới, nơi các lựa chọn trở nên đa dạng hơn nhưng cũng khó kiểm soát hơn. Trong thế trận này, chính sự linh hoạt về kịch bản lại là yếu tố khiến cục diện trở nên khó đoán định nhất.
Kết nối truyền thông
cùng 24HMONEY ?
Liên hệ tư vấn ngay
Bạn muốn trở thành
VIP/Pro ?
Đăng ký ngay
