Chúng ta chỉ nhìn thấy cái sai của người khác?
Có bao giờ bạn thắc mắc tại sao tạo đôi mắt mình nằm ở phía trên cao nhất của cơ thể, và lúc nào cũng… hướng về phía trước không?
Chính vì cái thiết kế "mặc định" này mà chúng ta có một phản xạ tự nhiên cực nhanh: Soi lỗi người khác.
Thấy bà hàng xóm nói chuyện hơi vô duyên – thấy liền.
Thấy đồng nghiệp làm việc thiếu trách nhiệm – thấy ngay.
Thấy đứa bạn chọn sai người yêu – thấy rõ mồn một.
Chúng ta như cầm một cái ống nhòm loại xịn, soi từng milimet sai lầm của thiên hạ. Nhưng nghiệt ngã ở chỗ, cái ống nhòm đó lại không bao giờ tự quay ngược lại để soi chính mình.
Sự thật là:
Người khác sống sai, họ chịu hậu quả. Nhưng nếu mình sống sai (mà mình không biết), thì cái "họa" đó nó ngấm vào mình mỗi ngày. Việc cứ mải mê đi "sửa lưng" thế gian thực ra chẳng giúp mình tốt lên, thậm chí còn làm tâm mình hẹp hòi đi.
Thay vì làm "thẩm phán" cuộc đời người khác, sao mình không thử làm "bác sĩ" cho chính mình?
Lâu lâu hãy tự hỏi:
👉 "Mình chê người ta lười, vậy mình đã dậy sớm chưa?"
👉 "Mình trách người ta nóng tính, vậy lúc nãy mình có vừa mới quát con không?"
Sửa một thói quen xấu của bản thân còn giá trị hơn việc phát hiện ra mười thói quen xấu của người khác. Đời mình chỉ thực sự tốt lên khi mình bớt nhìn ra ngoài và bắt đầu biết soi gương để chỉnh trang lại cái tâm mình thôi.
Nên thay vì đi tìm lỗi của người khác để quên đi lỗi lầm của chính mình, hãy giành 1 ít thời gian mỗi ngày để nhìn lại cái sai của chính mình và điều chỉnh gì với nó.
Theo dõi người đăng bài
Kết nối truyền thông
cùng 24HMONEY ?
Liên hệ tư vấn ngay
Bạn muốn trở thành
VIP/Pro ?
Đăng ký ngay
